---
title: "【Thời Khắc Để Hiến Dâng Cái Chết Của Ngươi Đã Tới】Chương 34: &amp;#8216;Ai Là Người Có Quyền Dùng Sức Mạnh Phù Hợp Với Thân Thể Bất Động Của Người Khác?&amp;#8217; &amp;#8211; Tri thức và lựa chọn"
url: https://jellycomics.site/%e3%80%90thoi-khac-de-hien-dang-cai-chet-cua-nguoi-da-toi%e3%80%91chuong-34-ai-la-nguoi-co-quyen-dung-suc-manh-phu-hop-voi-than-the-bat-dong-cua-nguoi-khac-tri-thuc-va-lua-chon/
type: post
language: vi
---

# 【Thời Khắc Để Hiến Dâng Cái Chết Của Ngươi Đã Tới】Chương 34: &amp;#8216;Ai Là Người Có Quyền Dùng Sức Mạnh Phù Hợp Với Thân Thể Bất Động Của Người Khác?&amp;#8217; &amp;#8211; Tri thức và lựa chọn

*Đăng ngày: 2026-06-26*

【Thời Khắc Để Hiến Dâng Cái Chết Của Ngươi Đã Tới】Chương 34: 'Ai Là Người Có Quyền Dùng Sức Mạnh Phù Hợp Với Thân Thể Bất Động Của Người Khác?' Dàn dựng một cơn bão tri thức trong không gian tĩnh mịch, chương 34 mở ra với một trang giới thiệu mang chất thơ của tri thức huyền bí. Biểu tượng cánh chim bay vút từ trang bìa, kết hợp với dòng chữ tiếng Hàn 'Đánh Dấu Thời Khắc' (타임의 때를 찍다), gợi lên việc chọn thời điểm để đánh dấu quyết định cuối cùng. Tác giả Jelly Comics, tên được ghi rõ dưới logo, khẳng định nguồn gốc của tác phẩm này. Hình ảnh mở đầu là màn đối thoại giữa hai nhân vật: một cô gái tóc đỏ với mái tóc bồng bềnh, mặc áo len caro màu cam và quần jean cạp cao. Cô đang nói chuyện với một người đàn ông râu quai nón, có vẻ là đối phương trong cuộc trò chuyện. Đến trang tiếp theo, không gian chuyển sang một quán cà phê hiện đại với bàn ghế gỗ và cửa sổ lớn. Một người đàn ông đeo kính, mặc áo len dài tay màu xám đứng gần cửa sổ, trong khi một người đàn ông tóc đen, mặc áo khoác màu xanh đậm đứng đối diện. Chuyển cảnh tiếp theo đưa người đọc vào một không gian mở: những người đi bộ trên vỉa hè, các cửa hàng thời trang và một quầy bán đồ ăn nhanh. Một người đàn ông mặc áo khoác màu đen đứng cạnh một chiếc máy bán hàng tự động, trong khi một người đàn ông đeo kính, mặc áo len màu đen đứng ở phía đối diện. Trang tiếp theo là một màn đối thoại giữa hai người đàn ông, trong đó người tóc đen nói: 'Cậu tin vào cái gì?' và người đeo kính đáp lại: 'Tin vào tiếng nói trong đầu.' Không gian chuyển sang một phòng họp hiện đại: bàn gỗ lớn, ghế da và đèn chiếu sáng. Một người đàn ông mặc áo khoác màu đen đứng ở một góc phòng, trong khi một người đàn ông tóc đen, mặc áo khoác màu tím đậm đứng đối diện. Người đeo kính nhắc nhở: 'Tin vào tiếng nói trong đầu không phải là cách tốt nhất để làm việc.' Chuyển sang một không gian tối: người đàn ông tóc đen, mặc áo khoác màu tím đậm, trong khi một người đàn ông đeo kính đứng đối diện. Người tóc đen hỏi: 'Cậu tin vào cái gì?' và người đeo kính đáp lại: 'Tin vào tiếng nói trong đầu.' Không gian chuyển sang một phòng học: người đàn ông tóc đen, mặc áo khoác màu tím đậm đang dạy. Một người đàn ông đeo kính, mặt đỏ bừng, đứng cạnh một bảng viết tay. Người tóc đen nói: 'Cậu tin vào cái gì?' và người đeo kính đáp lại: 'Tin vào tiếng nói trong đầu.' Chuyển sang một góc phòng học: người đàn ông tóc đen, mặt đỏ bừng, đang nhìn chằm chằm vào bảng viết tay. Một người đàn ông đeo kính đứng cạnh, trong khi một người đàn ông tóc đen, mặc áo khoác màu tím đậm đứng đối diện. Người đeo kính hỏi: 'Tin vào tiếng nói trong đầu không phải là cách tốt nhất để làm việc.' Không gian chuyển sang một phòng họp hiện đại: bàn gỗ lớn, ghế da và đèn chiếu sáng. Người đàn ông tóc đen, mặt đỏ bừng, trong khi một người đàn ông đeo kính đứng cạnh bàn. Người tóc đen nói: 'Cậu tin vào cái gì?' và người đeo kính đáp lại: 'Tin vào tiếng nói trong đầu.' Chuyển sang một khung hình đen: chữ 'KẾT' (結) được viết lớn ở giữa. Trang tiếp theo là một màn đối thoại cuối cùng: người tóc đen hỏi: 'Cậu tin vào cái gì?' và người đeo kính đáp lại: 'Tin vào tiếng nói trong đầu.' Chương 34 kết thúc với một không gian mở: người đàn ông tóc đen, mặt đỏ bừng, trong khi một người đàn ông đeo kính đứng cạnh bàn. Người tóc đen nói: 'Cậu tin vào cái gì?' và người đeo kính đáp lại: 'Tin vào tiếng nói trong đầu.' Khi bước vào chương mới, tác giả đã khéo léo xây dựng không khí căng thẳng qua những ánh mắt đổ dồn, bối cảnh đông đúc và sự đối đầu giữa các nhân vật. Hình ảnh mở đầu đặc biệt ấn tượng với cận cảnh khuôn mặt hai người trẻ: một người mặc đồ màu đỏ, tóc ngắn, ánh mắt lạnh lùng như thể đang định hành động, còn người kia, với mái tóc dài buông nhẹ, gương mặt đầy sự kiên quyết, đôi môi căng ra như đang chuẩn bị cắn vào thứ gì đó. Ánh sáng trong khung hình này tương phản mạnh, một bên rực lửa, một bên trầm tối, nhấn mạnh sự đối lập giữa hai nhân vật. Hành động trong khung tiếp theo là một cú lunge mạnh mẽ, tay nắm chặt cổ áo đối thủ, cơ bắp căng cứng đến mức có thể thấy từng sợi dây, thể hiện sự quyết tâm không chấp nhận bất kỳ thỏa hiệp nào. Cả không gian xung quanh bị chia cắt, chỉ còn lại hai nhân vật chiếm toàn bộ khung hình, tạo cảm giác như thời gian dừng lại trong khoảnh khắc đối đầu này. Bối cảnh tiếp theo mở rộng ra một không gian ngoài trời, ánh nắng chói chang nhưng mặt đất vẫn còn dấu vết của mưa mới tạnh, những vũng nước lấp lánh phản chiếu ánh sáng. Nhân vật nam bước lên bậc thềm, đôi giày ướt vẫn còn bám chút đất cát, trong khi nhân vật nữ đứng ngay cạnh, tay vươn ra như muốn giữ chặt cánh cửa đang mở tung. Cánh cửa này, với những đường gân nổi bật và mảnh vỡ lô nháo, tạo hiệu ứng thị giác mạnh mẽ, như thể đang chia cắt thế giới giữa hai nhân vật. Ánh mắt của họ lúc này chuyển sang sự hối lỗi và đau lòng, lấp lánh những giọt nước mắt tràn rồi cạn, thể hiện sự thay đổi nhanh chóng trong cảm xúc. Chương tiếp theo đưa người đọc vào một không gian kín, với ánh sáng chỉ lọt qua vài ô cửa sổ nhỏ. Nhân vật nữ nằm trên sàn, người mặc đồ màu đen đang cúi xuống cô, tay nhẹ nhàng vuốt qua mái tóc ướt, ánh mắt chứa đựng sự trìu dại và mềm mại. Bối cảnh này mang đến cảm giác ấm áp, nhưng lại ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc. Những đường nét trên khuôn mặt người nam giờ đây dịu dàng, đôi môi khẽ chạm vào cằm cô, thể hiện sự nhẹ nhàng như thể sợ làm tổn thương. Chi tiết nhỏ nhưng hiệu quả: chiếc khăn giấy vương vãi trên sàn, chứng tỏ sự xót xa trong hành động vừa qua. Không gian chuyển sang ngoài trời tiếp theo, với những đám mây trắng bồng bềnh, mặt đất là bãi cỏ khô vàng rơm. Nhân vật nam đứng giữa khung hình, tay nắm một chiếc khóa cửa, mắt nhìn xa về phía chân trời. Ánh sáng mặt trời chiếu lên lưng anh, tạo thành một đường viền sáng rực, làm nổi bật sự cô đơn trong khung hình này. Cái khóa cửa vẫn còn vương vãi, thể hiện sự cứng rắn trong lòng anh. Nhân vật nữ đứng phía sau, tay vắt chéo, nét mặt đầy sự chờ đợi, đôi mắt ánh lên một chút tò mò, như thể đang cố gắng hiểu rõ điều gì đang xảy ra. Chương tiếp theo quay trở lại không gian kín, với ánh sáng chỉ lọt qua vài ô cửa sổ nhỏ. Bối cảnh này mang đến cảm giác ấm áp, nhưng lại ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc. Những đường nét trên khuôn mặt người nam giờ đây dịu dàng, đôi môi khẽ chạm vào cằm cô, thể hiện sự nhẹ nhàng như thể sợ làm tổn thương. Chi tiết nhỏ nhưng hiệu quả: chiếc khăn giấy vương vãi trên sàn, chứng tỏ sự xót xa trong hành động vừa qua. Không gian chuyển sang ngoài trời tiếp theo, với những đám mây trắng bồng bềnh, mặt đất là bãi cỏ khô vàng rơm. Nhân vật nam đứng giữa khung hình, tay nắm một chiếc khóa cửa, mắt nhìn xa về phía chân trời. Ánh sáng mặt trời chiếu lên lưng anh, tạo thành một đường viền sáng rực, làm nổi bật sự cô đơn trong khung hình này. Cái khóa cửa vẫn còn vương vãi, thể hiện sự cứng rắn trong lòng anh. Nhân vật nữ đứng phía sau, tay vắt chéo, nét mặt đầy sự chờ đợi, đôi mắt ánh lên một chút tò mò, như thể đang cố gắng hiểu rõ điều gì đang xảy ra. Chương tiếp theo quay trở lại không gian kín, với ánh sáng chỉ lọt qua vài ô cửa sổ nhỏ. Bối cảnh này mang đến cảm giác ấm áp, nhưng lại ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc. Những đường nét trên khuôn mặt người nam giờ đây dịu dàng, đôi môi khẽ chạm vào cằm cô, thể hiện sự nhẹ nhàng như thể sợ làm tổn thương. Chi tiết nhỏ nhưng hiệu quả: chiếc khăn giấy vương vãi trên sàn, chứng tỏ sự xót xa trong hành động vừa qua. Không gian chuyển sang ngoài trời tiếp theo, với những đám mây trắng bồng bềnh, mặt đất là bãi cỏ khô vàng rơm. Nhân vật nam đứng giữa khung hình, tay nắm một chiếc khóa cửa, mắt nhìn xa về phía chân trời. Ánh sáng mặt trời chiếu lên lưng anh, tạo thành một đường viền sáng rực, làm nổi bật sự cô đơn trong khung hình này. Cái khóa cửa vẫn còn vương vãi, thể hiện sự cứng rắn trong lòng anh. Nhân vật nữ đứng phía sau, tay vắt chéo, nét mặt đầy sự chờ đợi, đôi mắt ánh lên một chút tò mò, như thể đang cố gắng hiểu rõ điều gì đang xảy ra. Chương tiếp theo quay trở lại không gian kín, với ánh sáng chỉ lọt qua vài ô cửa sổ nhỏ. Bối cảnh này mang đến cảm giác ấm áp, nhưng lại ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc. Những đường nét trên khuôn mặt người nam giờ đây dịu dàng, đôi môi khẽ chạm vào cằm cô, thể hiện sự nhẹ nhàng như thể sợ làm tổn thương. Chi tiết nhỏ nhưng hiệu quả: chiếc khăn giấy vương vãi trên sàn, chứng tỏ sự xót xa trong hành động vừa qua. Không gian chuyển sang ngoài trời tiếp theo, với những đám mây trắng bồng bềnh, mặt đất là bãi cỏ khô vàng rơm. Nhân vật nam đứng giữa khung hình, tay nắm một chiếc khóa cửa, mắt nhìn xa về phía chân trời. Ánh sáng mặt trời chiếu lên lưng anh, tạo thành một đường viền sáng rực, làm nổi bật sự cô đơn trong khung hình này. Cái khóa cửa vẫn còn vương vãi, thể hiện sự cứng rắn trong lòng anh. Nhân vật nữ đứng phía sau, tay vắt chéo, nét mặt đầy sự chờ đợi, đôi mắt ánh lên một chút tò mò, như thể đang cố gắng hiểu rõ điều gì đang xảy ra. Chương tiếp theo quay trở lại không gian kín, với ánh sáng chỉ lọt qua vài ô cửa sổ nhỏ. Bối cảnh này mang đến cảm giác ấm áp, nhưng lại ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc. Những đường nét trên khuôn mặt người nam giờ đây dịu dàng, đôi môi khẽ chạm vào cằm cô, thể hiện sự nhẹ nhàng như thể sợ làm tổn thương. Chi tiết nhỏ nhưng hiệu quả: chiếc khăn giấy vương vãi trên sàn, chứng tỏ sự xót xa trong hành động vừa qua. Không gian chuyển sang ngoài trời tiếp theo, với những đám mây trắng bồng bềnh, mặt đất là bãi cỏ khô vàng rơm. Nhân vật nam đứng giữa khung hình, tay nắm một chiếc khóa cửa, mắt nhìn xa về phía chân trời. Ánh sáng mặt trời chiếu lên lưng anh, tạo thành một đường viền sáng rực, làm nổi bật sự cô đơn trong khung hình này. Cái khóa cửa vẫn còn vương vãi, thể hiện sự cứng rắn trong lòng anh. Nhân vật nữ đứng phía sau, tay vắt chéo, nét mặt đầy sự chờ đợi, đôi mắt ánh lên một chút tò mò, như thể đang cố gắng hiểu rõ điều gì đang xảy ra. Chương tiếp theo quay trở lại không gian kín, với ánh sáng chỉ lọt qua vài ô cửa sổ nhỏ. Bối cảnh này mang đến cảm giác ấm áp, nhưng lại ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc. Những đường nét trên khuôn mặt người nam giờ đây dịu dàng, đôi môi khẽ chạm vào cằm cô, thể hiện sự nhẹ nhàng như thể sợ làm tổn thương. Chi tiết nhỏ nhưng hiệu quả: chiếc khăn giấy vương vãi trên sàn, chứng tỏ sự xót xa trong hành động vừa qua. 📖 Đọc truyện tại đây: 👉 Đọc chapter này: Chương 34 📚 Đọc truyện: Thời Khắc Để Hiến Dâng Cái Chết Của Ngươi Đã Tới 🏠 Trang chủ

---
Nguồn: [https://jellycomics.site/%e3%80%90thoi-khac-de-hien-dang-cai-chet-cua-nguoi-da-toi%e3%80%91chuong-34-ai-la-nguoi-co-quyen-dung-suc-manh-phu-hop-voi-than-the-bat-dong-cua-nguoi-khac-tri-thuc-va-lua-chon/](https://jellycomics.site/%e3%80%90thoi-khac-de-hien-dang-cai-chet-cua-nguoi-da-toi%e3%80%91chuong-34-ai-la-nguoi-co-quyen-dung-suc-manh-phu-hop-voi-than-the-bat-dong-cua-nguoi-khac-tri-thuc-va-lua-chon/)
