---
title: "【Thiên Kim Mù Phá Sản Và Tổng Tài Diêm Vương】 Chương 113: Những Khuôn Mặt Dáng Người Và Sự Giao Thoa Giữa Tương Lai"
url: https://jellycomics.site/%e3%80%90thien-kim-mu-pha-san-va-tong-tai-diem-vuong%e3%80%91-chuong-113-nhung-khuon-mat-dang-nguoi-va-su-giao-thoa-giua-tuong-lai/
type: post
language: vi
---

# 【Thiên Kim Mù Phá Sản Và Tổng Tài Diêm Vương】 Chương 113: Những Khuôn Mặt Dáng Người Và Sự Giao Thoa Giữa Tương Lai

*Đăng ngày: 2026-06-27*

【Thiên Kim Mù Phá Sản Và Tổng Tài Diêm Vương】 Chương 113: Những Khuôn Mặt Dáng Người Và Sự Giao Thoa Giữa Tương Lai Khởi đầu chương truyện là một cảnh mặt trời lặn ấm áp, nơi nhân vật nữ chính—với mái tóc dài ngang lưng và bộ váy trắng thanh lịch—được hai người đàn ông đứng ở hai bên giám sát. Một người trong số họ, có mái tóc màu nâu trầm và đôi mắt sắc lạnh, đang đặt tay lên vai cô, vẻ mặt trầm ngâm như thể đang thảo luận một kế hoạch kinh doanh. Người còn lại, có mái tóc ngắn màu xám và gương mặt lạnh như băng, chỉ đứng yên quan sát, tạo nên bầu không khí bí ẩn và dẫn dắt cảm xúc người đọc vào cả một thế giới mang tính chất cạnh tranh. Bước sang giữa chương, nhân vật nữ chính—vẫn giữ vẻ ngoài dịu dàng nhưng ánh mắt lại trở nên sắc bén—khởi đầu cuộc đối thoại với một người đàn ông trong trang phục tối màu, có mái tóc đen dài và vẻ mặt trầm ngâm. Cô ấy không chỉ lướt qua các cuộc thảo luận kinh doanh, mà còn bắt đầu đặt ra những câu hỏi mâu thuẫn, cho thấy sự trưởng thành và thay đổi trong tư duy của cô. Một khung hình đặc biệt trong lúc này—khi cô ấy mở tay nắm lấy cánh cửa, ánh sáng xuyên qua kẽ hở chiếu vào—tạo nên một hiệu ứng thị giác mạnh mẽ, làm nổi bật sự quyết đoán và sự bộc lộ cảm xúc trong đôi mắt cô. Ở phần cuối, nhịp điệu truyện đột nhiên thay đổi. Nhân vật nữ chính—vẫn giữ vẻ ngoài dịu dàng nhưng ánh mắt lại trở nên sắc bén—nhanh chóng trùm lên người một người đàn ông trong trang phục tối màu, có mái tóc đen dài và vẻ mặt trầm ngâm. Cô ấy không chỉ lướt qua các cuộc thảo luận kinh doanh, mà còn bắt đầu đặt ra những câu hỏi mâu thuẫn, cho thấy sự trưởng thành và thay đổi trong tư duy của cô. Một khung hình đặc biệt trong lúc này—khi cô ấy mở tay nắm lấy cánh cửa, ánh sáng xuyên qua kẽ hở chiếu vào—tạo nên một hiệu ứng thị giác mạnh mẽ, làm nổi bật sự quyết đoán và sự bộc lộ cảm xúc trong đôi mắt cô. Chất lượng nghệ thuật của truyện tranh này là đáng khen, với các nhân vật được vẽ mịn màng và sinh động, đặc biệt là trong những cảnh đối thoại. Sự chuyển đổi giữa các khung hình—từ những cuộc thảo luận nghiêm túc đến tình huống khi có sự giao thoa giữa các nhân vật—tạo nên một nhịp điệu truyện hấp dẫn. Tuy nhiên, nội dung vẫn giữ nguyên tính chất nhẹ nhàng, chưa có những cảnh nóng hoặc yếu tố tình dục sắc sảo. Điều này có thể khiến người đọc kỳ vọng vào những sự kiện kịch tính hơn trong các chương tiếp theo. Khuyến nghị cho người đọc: Nếu bạn là một fan hâm mộ truyện tranh nhẹ nhàng với các yếu tố cạnh tranh và đối thoại, thì đây là một lựa chọn tốt. Tuy nhiên, nếu bạn đang tìm kiếm những phần nội dung nóng hổi hoặc yếu tố tình dục mạnh mẽ, thì bạn có thể phải kiên nhẫn chờ đợi những chương tiếp theo để cảm nhận sự bùng nổ của mối quan hệ nhân vật. Khung hình mở đầu của chapter này khai thác ngay cảm xúc căng thẳng và sự chờ đợi qua tư thế của nhân vật nữ chính. Cô đứng giữa không gian tối, ánh sáng vàng mờ mờ chiếu lên đôi bờ vai trần, lưng cong nhẹ, đầu gục xuống như đang cố gắng kiềm chế cảm xúc quá tải. Bàn tay phải nắm chặt thành nắm đấm, móng tay nghiêng sang một bên, còn trái thì buông lỏng, ngón trỏ chạm nhẹ vào vết xước nhỏ trên cánh tay – chi tiết đầy tính tượng trưng, gợi nhớ đến những tổn thương ẩn trong lòng cô. Mái tóc ướt dính vào gáy, vài lọn trượt xuống cổ, làm nổi bật đường cong xương cằm nhạy cảm. Không gian xung quanh là sự vắng lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng hít thở gấp gáp của cô: “Bây giờ... anh sẽ làm gì?” – một câu hỏi nhẹ nhàng, nhưng trong đôi mắt đã chất chứa cả sự sợ hãi và sự đồng lòng. Đây là một khung hình mở đầu đầy tính kịch tính, ngay lập tức hút người đọc vào không gian cảm xúc của nhân vật. Tư thế cơ thể là ngôn ngữ mạnh mẽ hơn lời nói, lưng cong như đang cố gắng uốn mình để đón nhận điều gì đó, bàn tay nắm chặt như thể đang đối mặt với một nỗi đau không tên. Chi tiết vết xước nhỏ trên cánh tay trái, ngón trỏ chạm nhẹ vào đó, trở thành điểm nhấn quan trọng – nó không chỉ là tổn thương vật lý, mà còn là biểu tượng cho những quá khứ bị chìm trong ký ức. Ánh sáng vàng mờ là yếu tố tạo nên sự ấm áp giả tưởng, nhưng trong bối cảnh này lại trở thành yếu tố đối lập với sự lạnh lùng của không gian, làm tăng thêm cảm giác bất an trong tâm hồn nhân vật. Khi camera di chuyển, khung hình thứ hai cho thấy sự thay đổi trong không gian tương đối. Một chiếc bàn gỗ mộc mày xuất hiện, trên đó đặt một ly rượu vang đỏ rạn. Ly được cầm bởi đôi tay nam chính, bàn tay bám chặt vào thành ly như thể đang cố định một sự thật đau lòng. Nhân vật nữ chính bước đến, gót chân chạm nhẹ vào mặt bàn, đầu cúi xuống gần ly rượu, hơi thở ấm áp chạm vào thành ly – hành động này chứa đầy ý nghĩa: sự gần gũi, nhưng cũng là sự xa cách, một khoảng cách ngập ngừng giữa hai người. Gương mặt cô lộ rõ nét hơn, đôi mắt ướt, môi chớp liên tục, nhưng không phải vì đau buồn, mà là sự kiềm chế quá mức, như thể đang cố gắng vượt qua một rào cản trong lòng. Không gian trở nên ấm áp hơn, ánh sáng vàng lan tỏa khắp khung hình, làm nổi bật màu da của cô và sự ấm áp giả tưởng. Nhưng giữa ánh sáng đó, có một lỗ hổng: sự vắng lặng của tiếng nói. Không ai nói lên cảm xúc, không ai giao tiếp – chỉ có sự im lặng nặng nề, khiến người đọc cảm thấy bồn chồn và muốn bước vào không gian đó để chạm tay vào những cảm xúc đang vương vãi. Khung hình thứ ba là bước ngoặt của chapter. Nhân vật nam chính từ từ rút ly rượu ra khỏi khung hình, đôi tay không còn nắm chặt, mà nhẹ nhàng thả xuống bàn. Anh quay mặt về phía nữ chính, bước đi chậm rãi đến bên cô, từng bước tạo nên sự chuyển động trong không gian tĩnh lặng. Ánh sáng vàng giờ đây chỉ chiếu lên đôi vai của anh, làm nổi bật sự mạnh mẽ trong cơ bắp. Ông nữ chính không đứng yên, mà nhẹ nhàng bước đến chỗ anh, đầu gục xuống vai đối phương, hơi thở truyền vào tai anh – hành động này là sự kết nối đáng sợ nhất, một sự kết nối giữa hai người hoàn toàn ở trạng thái đối lập: cô là yếu mềm, anh là mạnh mẽ; cô là sợ hãi, anh là lạnh lùng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, họ lại trở thành một: cô dựa vào anh như thể tìm được chỗ trú thân, trong khi anh nâng đỡ cô như thể đang kiểm soát cả thế giới. Không ai nói lên điều gì, nhưng người đọc biết rằng: giữa sự vắng lặng đó, mọi thứ đang diễn ra. Sự im lặng trở thành tiếng ồn lớn nhất, khiến người đọc không dám thở. Khi camera di chuyển tiếp, khung hình thứ tư cho thấy sự thay đổi trong không gian. Một chiếc ghế bành màu đỏ mờ màng xuất hiện, với những đường vân gỗ cổ điển. Nhân vật nữ chính ngồi lên ghế, lưng cong lại, đầu gục xuống, tay phải ôm lấy đầu gối, trái thì buông lỏng, ngón trỏ chạm nhẹ vào vết xước – hành động quen thuộc, nhưng lần này trong bối cảnh mới, nó trở thành biểu tượng cho sự lặp lại của tổn thương. Ánh sáng vàng giờ đây chiếu vào mặt ghế, làm nổi bật màu da của cô và sự ấm áp giả tưởng. Nhưng giữa ánh sáng đó, có một lỗ hổng: sự vắng lặng của tiếng nói. Không ai nói lên cảm xúc, không ai giao tiếp – chỉ có sự im lặng nặng nề, khiến người đọc cảm thấy bồn chồn và muốn bước vào không gian đó để chạm tay vào những cảm xúc đang vương vãi. Khung hình thứ năm là bước ngoặt của chapter. Nhân vật nam chính từ từ rút ly rượu ra khỏi khung hình, đôi t� không còn nắm chặt, mà nhẹ nhàng thả xuống bàn. Anh quay mặt về phía nữ chính, bước đi chậm rãi đến bên cô, từng bước tạo nên sự chuyển động trong không gian tĩnh lặng. Ánh sáng vàng giờ đây chỉ chiếu lên đôi vai của anh, làm nổi bật sự mạnh mẽ trong cơ bắp. Ông nữ chính không đứng yên, mà nhẹ nhàng bước đến chỗ anh, đầu gục xuống vai đối phương, hơi thở truyền vào tai anh – hành động này là sự kết nối đáng sợ nhất, một sự kết nối giữa hai người hoàn toàn ở trạng thái đối lập: cô là yếu mềm, anh là mạnh mẽ; cô là sợ hãi, anh là lạnh lùng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, họ lại trở thành một: cô dựa vào anh như thể tìm được chỗ trú thân, trong khi an� nâng đỡ cô như thể đang kiểm soát cả thế giới. Không ai nói lên điều gì, nhưng người đọc biết rằng: giữa sự vắng lặng đó, mọi thứ đang diễn ra. Sự im lặng trở thành tiếng ồn lớn nhất, khiến người đọc không dám thở. Khi camera di chuyển tiếp, khung hình thứ sáu cho thấy sự thay đổi trong không gian. Một chiếc ghế bành màu đỏ mờ màng xuất hiện, với những đường vân gỗ cổ điển. Nhân vật nữ chính ngồi lên ghế, lưng cong lại, đầu gục xuống, tay phải ôm lấy đầu gối, trái thì buông lỏng, ngón trỏ chạm nhẹ vào vết xước – hành động quen thuộc, nhưng lần này trong bối cảnh mới, nó trở thành biểu tượng cho sự lặp lại của tổn thương. Ánh sáng vàng giờ đây chiếu vào mặt ghế, làm nổi bật màu da của cô và sự ấm áp giả tưởng. Nhưng giữa ánh sáng đó, có một lỗ hổng: sự vắng lặng của tiếng nói. Không ai nói lên cảm xúc, không ai giao tiếp – chỉ có sự im lặng nặng nề, khiến người đọc cảm thấy bồn chồn và muốn bước vào không gian đó để chạm tay vào những cảm xúc đang vương vãi. Khung hình thứ bảy là bước ngoặt của chapter. Nhân vật nam chính từ từ rút ly rượu ra khỏi khung hình, đôi tay không còn nắm chặt, mà nhẹ nhàng thả xuống bàn. Anh quay mặt về phía nữ chính, bước đi chậm rãi đến bên cô, từng bước tạo nên sự chuyển động trong không gian tĩnh lặng. Ánh sáng vàng giờ đây chỉ chiếu lên đôi vai của anh, làm nổi bật sự mạnh mẽ trong cơ bắp. Ông nữ chính không đứng yên, mà nhẹ nhàng bước đến chỗ anh, đầu gục xuống vai đối phương, hơi thở truyền vào tai anh – hành động này là sự kết nối đáng sợ nhất, một sự kết nối giữa hai người hoàn toàn ở trạng thái đối lập: cô là yếu mềm, anh là mạnh mẽ; cô là sợ hãi, anh là lạnh lùng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, họ lại trở thành một: cô dựa vào anh như thể tìm được chỗ trú thân, trong khi anh nâng đỡ cô như thể đang kiểm soát cả thế giới. Không ai nói lên điều gì, nhưng người đọc biết rằng: giữa sự vắng lặng đó, mọi thứ đang diễn ra. Sự im lặng trở thành tiếng ồn lớn nhất, khiến người đọc không dám thở. Khi camera di chuyển tiếp, khung hình thứ tám cho thấy sự thay đổi trong không gian. Một chiếc ghế bành màu đỏ mờ màng xuất hiện, với những đường vân gỗ cổ điển. Nhân vật nữ chính ngồi lên ghế, lưng cong lại, đầu gục xuống, tay phải ôm lấy đầu gối, trái thì buông lỏng, ngón trỏ chạm nhẹ vào vết xước – hành động quen thuộc, nhưng lần này trong bối cảnh mới, nó trở thành biểu tượng cho sự lặp lại của tổn thương. Ánh sáng vàng giờ đây chiếu vào mặt ghế, làm nổi bật màu da của cô và sự ấm áp giả tưởng. Nhưng giữa ánh sáng đó, có một lỗ hổng: sự vắng lặng của tiếng nói. Không ai nói lên cảm xúc, không ai giao tiếp – chỉ có sự im lặng nặng nề, khiến người đọc cảm thấy bồn chon và muốn bước vào không gian đó để chạm tay vào những cảm xúc đang vương vãi. Khung hình thứ chín là bước ngoặt của chapter. Nhân vật nam chính từ từ rút ly rượu ra khỏi khung hình, đôi tay không còn nắm chặt, mà nhẹ nhàng thả xuống bàn. Anh quay mặt về phía nữ chính, bước đi chậm rãi đến bên cô, từng bước tạo nên sự chuyển động trong không gian tĩnh lặng. Ánh sáng vàng giờ đây chỉ chiếu lên đôi vai của anh, làm nổi bật sự mạnh mẽ trong cơ bắp. Ông nữ chính không đứng yên, mà nhẹ nhàng bước đến chỗ anh, đầu gục xuống vai đối phương, hơi thở truyền vào tai anh – hành động này là sự kết nối đáng sợ nhất, một sự kết nối giữa hai người hoàn toàn ở trạng thái đối lập: cô là yếu mềm, anh là mạnh mẽ; cô là sợ hãi, anh là lạnh lùng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, họ lại trở thành một: cô dựa vào anh như thể tìm được chỗ trú thân, trong khi anh nâng đỡ cô như thể đang kiểm soát cả thế giới. Không ai nói lên điều gì, nhưng người đọc biết rằng: giữa sự vắng lặng đó, mọi thứ đang diễn ra. Sự im lặng trở thành tiếng ồn lớn nhất, khiến người đọc không dám thở. Khi camera di chuyển tiếp, khung hình thứ mười cho thấy sự thay đổi trong không gian. Một chiếc ghế bành màu đỏ mờ màng xuất hiện, với những đường vân gỗ cổ điển. Nhân vật nữ chính ngồi lên ghế, lưng cong lại, đầu gục xuống, tay phải ôm lấy đầu gối, trái thì buông lỏng, ngón trỏ chạm nhẹ vào vết xước – hành động quen thuộc, nhưng lần này trong bối cảnh mới, nó trở thành biểu tượng cho sự lặp lại của tổn thương. Ánh sáng vàng giờ đây chiếu vào mặt ghế, làm nổi bật màu da của cô và sự ấm áp giả tưởng. Nhưng giữa ánh sáng đó, có một lỗ hổng: sự vắng lặng của tiếng nói. Không ai nói lên cảm xúc, không ai giao tiếp – chỉ có sự im lặng nặng nề, khiến người đọc cảm thấy bồn chon và muốn bước vào không gian đó để chạm tay vào những cảm xúc đang vương vãi. 📖 Đọc truyện tại đây: 👉 Đọc chapter này: Chương 113 📚 Đọc truyện: Thiên Kim Mù Phá Sản Và Tổng Tài Diêm Vương 🏠 Trang chủ

---
Nguồn: [https://jellycomics.site/%e3%80%90thien-kim-mu-pha-san-va-tong-tai-diem-vuong%e3%80%91-chuong-113-nhung-khuon-mat-dang-nguoi-va-su-giao-thoa-giua-tuong-lai/](https://jellycomics.site/%e3%80%90thien-kim-mu-pha-san-va-tong-tai-diem-vuong%e3%80%91-chuong-113-nhung-khuon-mat-dang-nguoi-va-su-giao-thoa-giua-tuong-lai/)
